|
Nguyễn
Minh Triết, Chủ Tịch nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt
Nam, trong chuyến thăm nước Cuba cộng sản, đây là 2 trong
số 4 nước cộng sản cuối cùng của hệ thống xã hội chủ
nghĩa đã sụp đổ từ những năm 90 của thế kỷ 20 vừa
qua. Vào ngày 3/10/2009, “đỉnh cao trí tuệ” này (Nguyễn
Minh Triết) đã nói với ông Fidel Castro rằng: “Có người
ví von Việt Nam với Cuba như là trời đất sinh ra, một anh
ở phía đông, một anh ở phía tây, chúng ta thay nhau canh giữ
hòa bình cho thế giới. Cuba thức canh thì Việt Nam ngủ, khi
Việt Nam thức canh thì Cuba ngủ”.
Xin
nhắc lại, ông Fidel Castro là Chủ Tịch nước Cuba cộng sản
từ năm 1959, mới chánh thức trao quyền Chủ Tịch nước cho
người anh là Raoul Castro (năm 2008) sau 49 năm nắm giữ quyền
lực. Đã là cộng sản, cho dù là cộng sản Cuba, cộng sản
Việt Nam, cộng sản Bắc Hàn, hay cộng sản Trung Hoa, tất
cả đều như vậy. Khi còn có thể bám giữ quyền lực là
họ không bao giờ buông ra, cho dẫu đất nước của họ tan
tành, dân chúng của họ điêu linh do chính họ cai trị cũng
vậy! Đến chuyện “cha truyền con nối” mà cộng sản Bắc
Hàn đã và đang áp dụng, hay “em truyền anh nối” như cộng
sản Cuba, chẳng khác những triều đại vua chúa ngày xửa
ngày xưa vậy.
Ngày
1/4/2010, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, trong chuyến viếng
thăm đảo Bạch Long Vĩ của VN, cách Hải Phòng 70 hải lý,
đã tuyên bố: «Đối với biên giới, lãnh hải, chúng
ta luôn muốn hòa bình hữu nghị giữa hai dân tộc, giữa các
dân tộc có biên giới với chúng ta… Làm việc này trên cơ
sở thương lượng, trao đổi, vận động, thuyết phục…
Không để bất cứ ai xâm lấn bờ cõi của mình, biển đảo
của mình… Chúng ta không tham của ai, nhưng một tấc đất
quê hương chúng ta cũng không nhân nhượng».
Nhóm
lãnh đạo cộng sản Việt Nam (CSVN) tự xưng là “đỉnh cao
trí tuệ”, trong đó có ông Triết, và ông ta tự vỗ ngực
cho là CSVN cùng với cộng sản Cuba luân phiên canh giữ hòa
bình cho thế giới! Cái chuyện “canh giữ hòa bình cho thế
giới nhất là đang thời kỳ chiến tranh ở Iraq, ở Afghanistan,
và chiến tranh khi lạnh khi nóng giữa hai quốc gia Nam Hàn tự
do với Bắc Hàn cộng sản ra sao”, xin hãy để sang một bên,
và mời quí vị nhìn vào lãnh đạo CSVN canh giữ lãnh thổ
lãnh hải và canh giữ đời sống người dân như thế nào.
Canh
giữ lãnh thổ. Vậy mà:
Năm
1999. Theo giáo sư Nguyễn Văn Canh, trong cuộc chiến tranh
biên giới có thời hạn mà THCS gọi là "dạy cho VNCS một
bài học" hồi tháng 2/1979, THCS xua 220.000 quân tràn sang đánh
chiếm 23 thị trấn và nhiều nơi khác của Việt Nam thuộc
6 tỉnh dọc biên giới Việt-Trung. Một tháng sau đó, nhà cầm
quyền Bắc Kinh tuyên bố rút quân về nước, nhưng vẫn chiếm
giữ nhiều địa điểm chiến lược sâu trong lãnh thổ nước
ta, ngay cả cửa Hữu Nghị Quan phải lui vào nội địa Việt
Nam đến 480 thước. Chúng trục xuất người Việt trên vùng
đất hằng chục ngàn mẫu tây, và đưa người Trung Hoa đến
canh tác. Ngày 30/12/1999, lãnh đạo CSVN đã ký Hiệp Ước trên
bộ, giao một phần lãnh thổ dọc theo biên giới cho Trung Cộng.
Theo
Bác sĩ Trần Đại Sỹ (Paris), ngày 9/1/2000 - tức 10 ngày sau
ngày ký hiệp ước bán đất trên bộ- ông được hai người
bạn Trung Hoa đang là ký giả cho ông biết, chính xác là 789
cây số vuông thuộc hai tỉnh Lạng Sơn và Cao Bằng đã thuộc
về Trung Cộng rồi. Về mặt chính quyền, bộ Ngoại Giao CSVN
đã lặng lẽ sửa câu văn trong trang Web trên mạng lưới thông
tin toàn cầu, như sau: “Lãnh thổ Việt Nam khởi từ cây
số KHÔNG ở phía bắc”. Thật sự thì cây số KHÔNG,
không còn ở vị trí cũ nữa mà đã lui vào nội địa Việt
Nam đến 480 thước. Với Hiệp Ước ký ngày 30/12/1999 đã
bán 789 cây số vuông biên giới để trừ nợ mua vũ khí đạn
dược xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa, và Hiệp Ước này Quốc
Hội CSVN thông qua ngày 9/6/2000.
Theo
tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang (Hà Nội), Hiệp Ước bán phần
đất biên giới chỉ được lãnh đạo CSVN phổ biến trong
nội bộ đảng với thông báo chánh thức đó như thế này:
“Toàn bộ diện tích các khu vực hai bên có nhận thức
khác nhau khoảng 227 cây số vuông. Qua đàm phán, hai bên đã
thỏa thuận khoảng 113 cây số vuông thuộc Việt Nam, và khoảng
114 cây số vuông thuộc Trung Hoa. Như vậy, diện tích được
giải quyết cho mỗi bên xấp xỉ ngang nhau, hoàn toàn không
có việc ta để mất một diện tích lớn như bọn phản động
và bọn cơ hội chính trị bịa đặt”. Ông Giang mỉa
mai: Vậy là cái xấp xỉ đó có mất đất thật! Nhưng
mất theo nguyên tắc nào? Vì sao Việt Nam chỉ có 320 ngàn cây
số vuông lại phải xẽ cho Trung Hoa với diện tích 9 triệu
600 ngàn cây số vuông để họ có thêm 1 cây số vuông nữa?
Cho dù Trung Hoa có 1 tỉ 300 triệu dân, nhưng đâu phải họ
thiếu đất cho dân ở đến nỗi Việt Nam phải chia cho họ
1 cây số vuông?.... Rồi ông than thở: “Oái oăm thay,
đến khi cùng chung trận tuyến ý thức hệ, ta đã đem hằng
triệu sanh linh để xây thành lũy phía Nam che chắn cho cái
chính quyền cộng sản của họ, thì họ vẫn tiếp tục dòm
ngó thèm thuồng lãnh thổ của ta. Cái gian tham của họ rất
xảo quyệt tinh vi hơn ông cha của họ nhiều. Lúc ta bận bịu
với cuộc chiến thì họ cho người dời cột mốc biên giới
vào bên trong lãnh thổ Việt Nam, ngay cả cột mốc số KHÔNG
cũng bị dời đi với lý do họ phải xây một nhà ga ở Nam
Quan để tiếp viện cho cuộc chiến tranh mà chúng ta phải
đương đầu một phần thay cho họ”. ...
Canh
giữ lãnh hải. Vậy mà:
Năm
1956. Trong văn phòng Bộ Ngoại Giao CSVN, ông Ung Văn Khiêm,
Bộ Trưởng Ngoại Giao nói với ông Li Zhiman, đại lý sự
vụ tòa đại sứ CSTH tại Hà Nội rằng: “Về phương
diện lịch sử, quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường
Sa thuộc về Trung Hoa”.
Năm
1958. Ngày 4/9/1958, ông Chu Ân Lai, Thủ Tướng nước Cộng
Hòa Nhân Dân Trung Hoa (tức Trung Hoa cộng sản=THCS) công bố
“lãnh hải Trung Hoa là 12 hải lý”, -10 ngày sau (14/9/1958)-
ông Phạm Văn Đồng, Thủ Tướng CSVN gởi văn kiện cho Thủ
Tướng CSTH, “công nhận lãnh hải 12 hải lý trong bản
tuyên bố của CSTH”. Theo bản công bố đó thì quần
đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa thuộc CSTH.
Năm
1972. Cục Đo Đạc & Bản Đồ của CSVN phát hành tập
bản đồ thế giới, Hoàng Sa đổi tên là Tây Sa và Trường
Sa đổi tên là Nam Sa đúng theo ý muốn của CSTH. Hai năm sau
đó -1974- trong sách giáo khoa sử địa của Bộ Giáo Dục CSVN
ghi: “Chuỗi hải đảo từ Nam Sa (Trường Sa) Tây Sa (Hoàng
Sa) Hải Nam và Đài Loan là bức tường thành bảo vệ Trung
Hoa lục địa. (trích bài của Linh Mục Chân Tín ngày 21/9/2008)
Năm
1988. Sau cuộc chiến tranh 1955-1975 CSVN chiếm VNCH, với chính
sách gậm nhấm, CSTH lần lượt đánh chiếm hoặc lấn chiếm
một số đảo trong quần đảo Trường Sa. Cứ mỗi lần chiếm
đóng một đảo, CSTH với CSVN tuyên bố hai bên cùng giải
quyết trong hòa bình, nhưng rồi CSVN vẫn để nguyên trạng
mất đất chớ không giải quyết gì cả, và một đảo khác
lại vào tay THCS. Cứ như vậy mà 8 đảo trong quần đảo Trường
Sa đã vào tay CSTH.
Năm
2000. Ngày 25/12/2000, Chủ Tịch nhà nước Trần Đức Lương
sang Trung Cộng với danh nghĩa thăm viếng thiện chí, nhưng
thật sự là ký Hiệp Ước biên giới trên vịnh Bắc Việt
với lãnh đạo Trung Cộng tại Bắc Kinh. Theo đó, CSVN đã
cắt một phần lãnh hải trên vịnh Bắc Việt theo tỷ lệ
54/46, cống hiến cho Trung Cộng, tức là Việt Nam đang từ
62% xuống còn 54%, trong khi CSTH từ 38% tăng 46%. Hiệp Ước
ký xong, Chủ Tịch Trung Cộng là Giang Trạch Dân nói Trung Cộng
mua phần biển đó với giá 2.000.000.000 mỹ kim (2 tỷ), và
Trung Cộng trả cho CSVN dưới hình thức đầu tư. Ngày hôm
sau 26/12/200 Lý Bằng nói với Trần Đức Lương rằng: “Số
tiền 2 tỷ mỹ kim để mua 16.000 cây số vuông trên biển là
hợp lý” (Có tài liệu ghi là 11.362 cây số vuông). Lý
Bằng nói tiếp: “Trong thời gian chiến tranh, chúng tôi
đã giao cho Việt Nam vô số vũ khí để mua vùng đất Sapa,
Ải Nam Quan, Bản Giốc, ... của Việt Nam”. Trần Đức
Lương còn cám ơn Trung Cộng vì nhờ có 2 tỷ mỹ kim này sẽ
làm giảm bớt sự phẫn nộ của vài nhân vật trong và ngoài
Quốc Hội.
Năm
2007. Ngày 2/12/2007, Quốc Vụ Viện Trung Cộng ban hành văn
kiện thành lập quận Tam Sa tỉnh Hải Nam, bao gồm hai quần
đảo Hoàng Sa và Trường Sa trên Biển Đông của Việt Nam.
Lãnh đạo CSVN phản ứng qua Lê Dũng, người phát ngôn của
Bộ Ngoại Giao, đủ để gọi là có phản ứng. Chẳng những
không có bất cứ hành động nào theo sau phản ứng miệng,
lại còn sử dụng Công An võ trang thẳng tay đàn áp thanh niên
sinh viên học sinh biểu tình chớp nhoáng trước tòa đại
sứ Trung Cộng ngày 9/12/2007 phản đối hành động cướp Hoàng
Sa Trường Sa của Việt Nam, và đàn áp ngay ngăn chận khi chuẩn
bị biểu tình qui mô hơn vào ngày 16/12/2007 .
Năm
2008. Sinh viên và các tầng lớp cá nhân cùng những tổ
chức đấu tranh trong nước đòi thực hiện dân chủ tự do
và nhân quyền cho Việt Nam, dự định tổ chức mít tinh biểu
tình trước tòa đại sứ Trung Cộng tại Hà Nội vào
ngày 14/9/2008, ngày mà 50 năm trước Thủ Tướng CSVN Phạm
Văn Đồng đã ký văn kiện công nhận chủ quyền của Trung
Cộng trên Biển Đông của Việt Nam. Mục đích mít tinh biểu
tình để biểu dương ý thức chính trị của thanh niên sinh
viên Việt Nam phẫn uất hành động của Trung Cộng ngang nhiên
ghép hai quần đảo Hoàng Sa Trường Sa vào quận Tam Sa của
họ. Mít tinh biểu tình này cũng biểu dương sự phẫn uất
đối với đảng và nhà nước CSVN, đã không có phản ứng
trước sự kiện mất hai quần đảo vào tay Trung Cộng. Trái
lại, lãnh đạo đảng với nhà nước CSVN phản ứng theo cách
đứng về phía Trung Cộng khi điều động lực lượng “hung
thần Công An áo vàng áo đen”, thẳng tay ngăn chận đàn áp
quản thúc bắt giữ bất cứ ai tổ chức và tham gia cuộc
biểu tình này ngay tại Hà Nội và các địa phương.
Ngày
dự định biểu tình cũng là ngày mà tòa đại sứ Trung Cộng
tại Hà Nội sẽ trưng bày văn kiện công nhận Hoàng Sa Trường
Sa thuộc quyền của họ do Thủ Tướng cộng sản Việt Nam
Phạm Văn Đồng ký ngày 14/9/1958. Theo bản tin lúc 7 giờ 25
phút tối 14/9/2008 (ngày giờ Việt Nam) của nhóm phóng viên
đấu tranh dân chủ trong nước, chuyển đi từ e-mail <tranmong....>.
Ngày 10&11/9/2008, Cục A42 thuộc Tổng Cục An Ninh CSVN thực
hiện chiến dịch vào ban đêm bắt giữ hằng loạt những
nhà đấu tranh dân chủ tại các tình miền Bắc, đem giam giữ
thẩm vấn tại trại B14 Thanh Liệt, Hà Nội.
Canh
giữ đời sống ngư dân. Vậy mà:
Ngày
2/3/2010. Theo công bố của Bộ Nông Nghiệp & Phát Triển
Nông Thôn trong hội nghị khẩn để duyệt lại tình hình
đánh cá trên Biển Đông: (1) Tổng kết trong 4 năm
qua, có 1.186 tàu đánh cá và 7.045 ngư dân Việt Nam bị bắt
giữ trong khi hoạt động ở các vùng tranh chấp trên Biển
Đông. Trong tất cả các vụ này, không thấy bóng dáng tàu
tuần tra của Việt Nam xuất hiện. (2) Hiện nay hiện
còn 751 ngư dân còn đang bị nước ngoài bắt giữ, là: Trung
Cộng, Malaysia, Indonesia, và Philippines. (3) Riêng năm 2009
có 304 tàu cá và 2.472 ngư dân Việt Nam bị nước ngoài kiểm
soát bắt giữ, xử phạt. Đây là con số báo động, thử
chia đều cho 365 ngày thì mỗi ngày có ít nhất 6 ngư dân bị
nước ngoài bắt và mỗi tuần từ 5 đến 6 tàu đánh cá bị
cầm giữ. (4) Trong hai tháng đầu năm 2010, xảy ra 18
vụ bắt giữ tàu cá và 208 ngư dân. (5) Và vụ mới
nhất xảy ra ngày 22/3/2010, tàu cá QNg 50362 với 12 ngư dân
bị bắt giữ ở đảo Phú Lâm quần đảo Hoàng Sa, phía Trung
Hoa đòi tiền chuộc khoảng 150 triệu đồng. (5) Cũng
trong hội nghị, đại diện Tỉnh Quảng Ngãi cho biết trong
năm 2009, toàn tỉnh có 45 tàu và 599 ngư dân bị các nước
khác bắt giữ, phạt tiền, tịch thu tài sản và phương tiện.
Về chi tiết, chính quyền Trung Cộng đã bắt giữ 33 tàu và
433 ngư dân, trong đó có 4 tàu và 48 ngư dân bị giam giữ ở
đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa, 6 tàu và 32 ngư dân
phải nộp phạt từ 50 ngàn tới 70 ngàn nhân dân tệ để
được thả về (1 tệ tương đương khoảng 2.700 đồng). Số
còn lại bị Trung Cộng đẩy ra biển, sau khi đã tịch thu
toàn bộ tài sản, phương tiện, hải sản và cả nhiên
liệu trên tàu. Hiện nay tỉnh Quảng Ngãi vẫn còn 23 tàu và
141 ngư dân bị nước ngoài giam giữ. Thật ra Quảng Ngãi không
phải là tỉnh giữ kỷ lục về số tàu cá và ngư dân bị
bắt, tỉnh này được biết tới nhiều vì đa số vụ việc
đều dính tới vấn đề dư luận quan tâm đó là Hoàng Sa
và kẻ bắt giữ là lực lượng Trung Cộng. (trích bản tìn
ngày 4/3/2010 của RFA. Người viết xin phép thay chữ Quốc sau
chữ Trung bằng chữ Cộng=Trung Cộng).
Ngày
19/4/2010. Chủ tịch UBND huyện Lý Sơn vừa xác nhận thông
tin về vụ tàu cá của ngư dân Việt Nam bị Trung Hoa bắt
giữ khi đang đánh bắt ở vùng biển thuộc quần đảo Hoàng
Sa vào hôm 14/4. Truyền thông trong nước loan tin này hôm nay,
cho biết rõ 9 ngư dân cùng chiếc tàu của họ đã bị phía
Trung Cộng bắt giữ ở đảo Đá Lồi, khu vực thuộc chủ
quyền Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa. Chủ nhân chiếc tàu,
ông Mai Phụng Lưu, cho biết phía Trung Cộng yêu cầu các ngư
dân phải nộp phạt 70.000 nhân dân tệ (gần 200 triệu đồng)
để chuộc người và tàu. Trước đó, một chiếc tàu cá
khác cùng với 12 ngư dân Việt Nam bị phía Trung Cộng bắt
giữ vào hôm 22/3 vẫn chưa được thả ra vì chưa nộp tiền
phạt. Cũng tin liên quan cho biết, hôm 10 tháng 4, ngư dân Việt
Nam khi đang đánh cá tại vùng biển ngang địa phận Quảng
Trị đã vớt được một quả ngư lôi nặng hơn 1 tấn, trên
vỏ ngư lôi có in chữ Trung Cộng. (trích bản tin đài RFA 19/4/2010.
Người viết xin phép thay chữ Quốc sau chữ Trung bằng chữ
Cộng).
Ngày
20/5/2010. Ngư dân các tỉnh miền Trung Việt Nam quyết tâm
sát cánh bên nhau để bám biển mưu sinh, bất chấp lệnh cấm
đánh bắt cá vô lý của Trung Cộng, trên vùng biển Hoàng
Sa và Trường Sa từ ngày 16 tháng 5 đến mồng 1/8/2010. Bộ
chỉ huy biên phòng tỉnh Quảng Ngãi cho biết, hiện nay có
50 tàu thuyền với 500 ngư dân Việt Nam đang đánh bắt cá
tại vùng biển Hoàng Sa, 113 tàu thuyền với 2200 ngư dân đang
hành nghề tại vùng biển Trường Sa. Theo các ngư dân Việt
Nam thì nếu muốn bảo vệ nhau khi ra khơi phải vừa làm việc,
vừa canh chừng. Các tàu thuyền cần liên kết thông tin với
nhau rất chặt chẽ. Khi xuất hiện điểm lạ trên biển, các
tàu thuyền khẩn thông báo cho nhau để tất cả cùng tập
trung sự chú ý, phòng tránh. (trích bản tin đài RFA 19/4/2010.
Người viết xin phép thay chữ Quốc sau chữ Trung bằng chữ
Cộng).
Ngày
25/6/2010. Trong vòng 12 ngày từ 10 tới 22/6/2010, 31 tàu cá
của ngư dân Việt Nam đã bị lực lượng Hải Cảnh Trung
Cộng truy cản và trục xuất ngay trên Vịnh Bắc Bộ, khu vực
đánh bắt chung giữa Việt Nam và Trung Cộng. Trung Cộng đơn
phương ra lệnh cấm đánh bắt cá từ 16/5 đến 1/8 lấy lý
do để bảo vệ nguồn lợi thủy sản, khu vực hiệu lực
từ vĩ tuyến 12 độ vĩ bắc vùng quần đảo Trường Sa chạy
dài lên tới đảo Hải Nam. Khu vực này nằm trong vùng đặc
quyền kinh tế của Việt Nam nhưng Trung Cộng ứng xử như
thuộc chủ quyền của mình. Trong diễn biến khác, hôm 24/6
phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Phương Nga
tuyên bố Việt Nam có chủ quyền không thể tranh cãi đối
với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Việt Nam đưa ra
lời phản đối sau khi Ủy Ban Cải Cách & Phát Triển Nhà
Nước Trung Cộng thông qua Cương Yếu về qui họach xây dựng
và phát triển đảo du lịch quốc tế Hải Nam 2010-2020, trong
đó xác định Khu tổ hợp chức năng biển do tỉnh Hải Nam,
Trung Cộng quản lý bao gồm cả Trường Sa và Hoàng Sa.
Phía Trung Cộng dự kiến mở rộng tuyến du lịch đường
không và đường biển ra quần đảo Hoàng Sa, khuyến khích
việc đăng ký quyền sử dụng với các đảo chưa có người
ở. Phía Việt Nam cho rằng hành động của Trung Cộng không
những vi phạm nghiêm trọng chủ quyền Việt Nam, đi ngược
lại điều gọi là nhận thức chung của lãnh đạo cấp hai
nước, trái với tinh thần Tuyên Bố về cách ứng xử của
các bên ở Biển Đông mà Trung Cộng ký kết với các
nước Asean năm 2002. (Người viết xin phép thay chữ Quốc sau
chữ Trung bằng chữ Cộng).
Ngày
30/9/2010. Theo lời kể của anh Trương Minh Quang, thuyền
trưởng tàu cá QNg 90078, vừa là nạn nhân vừa là nhân chứng,
thì hôm đó có cơn bão, 17 tàu đánh cá Việt Nam dạt vào
đảo Hoàng Sa tránh bão. “Bão tan là nó (Hải
Quân CSTH) ra lấy đồ hết, nó bóp cổ làm dữ dội làm
kinh lắm, lấy hết dụng cụ đi làm biển của mình chỉ để
lại 1 cái la bàn cho mình về. Thì nghe đài Tiếng Nói Việt
Nam nói Hoàng Sa là của Việt Nam mình, nhưng của Việt Nam
gì mà ra đây nó bắt miết à. Việt Nam đi ra đó ban đêm
né ban ngày còn không dám đi. Nó bắt được nó phạt dữ
lắm.”
CSVN,
cho đến nay chỉ phản đối bằng đường lối ngoại giao
ôn hòa, nói đúng hơn là “phản đối suông thôi”. Người
dân tự hỏi lực lượng Hải Quân, Không Quân nhân dân anh
hùng, Bộ Đội biên phòng, Cảnh Sát biển đâu không thấy,
chỉ thấy tàu chiến Trung Cộng, Indonesia, Malaysia, Philippines,
Campuchia, Đài Loan, lúc nào cũng sẵn sàng chặn bắt tàu cá
và ngư dân Việt Nam. Cứ sau mỗi vụ ngư dân và tàu
cá bị lực lượng Trung Cộng bắt giữ đòi tiền chuộc,
Bộ Ngoại Giao CSVN đều có công hàm phản đối, hoặc mời
đại diện Sứ quán Trung Cộng tới đòi thả tàu và người.
Khi thông tin về những vấn đề này, Bộ Ngoại Giao luôn luôn
khẳng định chủ quyền đất nước đối với Hoàng Sa Trường
Sa. Tuy vậy những hành động mang tính thủ tục không làm
dịu đi nỗi lo âu của nhân dân, ngư dân đi biển tiếp tục
bị trấn lột, bắt giữ hoặc bị tàu Trung Cộng mà
gọi là “tàu lạ” đâm chìm. Ngư dân Việt Nam trăm bề
khó khăn, đánh bắt xa bờ thì có nơi nào khác nếu không
phải là Biển Đông. Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam, trên
thực tế trở thành những hải đảo bị chiếm đóng, hoặc
tranh chấp chủ quyền. Nếu không có lực lượng tuần tra
đủ mạnh để kiểm soát lãnh hải và bảo vệ ngư dân và
tàu cá của họ, thì rõ ràng đây là chuyện trăm dâu đổ
lên đầu ngư dân. (Người viết xin thay chữ Hoa sau chữ Trung
bằng chữ Cộng)
Mùa
hè 2010. Chúng tôi là những sinh viên vùng cao miền Tây
Bắc của tổ quốc. Những ngày học ở dưới xuôi, chúng
tôi thường hay thấy các bạn sinh viên dưới đó kẻ dòng
chữ HS.TS.VN. Rồi đọc ở những trang mạng như bauxite, danluan,chantroimoi...
chúng tôi mới biết các bạn sinh viên khắp các tỉnh thành
trong cả nước đang thể hiện mãnh liệt tinh thần yêu nước,
bảo vệ chủ quyền lãnh hải, quần đảo trước sự xâm
lấn của giặc Tầu bằng dòng chữ trên. Mấy anh em chúng
tôi nói với nhau, chả lẽ quê mình không có những dòng chữ
này sao? Quê mình ngay sát biên giới Tầu, nhất định cần
phải có, không thể thua kém các bạn tỉnh khác. Hè rồi về
quê, anh em chúng tôi chở nhau bằng xe máy đi dọc con đường
từ Lai Châu sang đến Điện Biên để thực hiện việc kẻ
dòng chữ yêu nước như các bạn dưới xuôi đang làm.
Lúc
đầu chúng tôi kẻ dòng chữ HS.TS.VN được mấy nơi. Lúc
sau bọn tôi thấy dân đi qua họ nhìn như không hiểu. Mấy
anh em bàn nhau viết tắt thế này, bà con ở đây kém thông
tin, không hiểu được đâu. Phải viết rõ thôi, thế là chúng
tôi quyết định viết xen kẽ, cứ dòng HS.TS.VN lại đến
dòng chữ rõ ràng “Hoàng Sa Trường Sa Là Của Việt Nam”.
Khi
viết dòng chữ rõ ràng này thì có một ông trung niên đến
hỏi tại sao các cháu lại viết thế. Chúng tôi trình bày
về sự an nguy của hai quần đảo này trước tham vọng của
bọn Trung Hoa và tình hình thanh niên cả nước đang nỗ lực
kẻ những dòng này, riêng tỉnh nhà ta giáp biên giới
với Trung Hoa mà lại chưa có, nên chúng cháu phải kẻ. Người
đàn ông nghe xong tức giận nói: “Chú cũng là lính biên
phòng hồi chống Tàu đây, chúng mày kẻ như thế chưa đủ,
phải viết thêm vào cho chú câu '' đéo phải của Tầu''.
Chúng
tôi nói cho chú biết, mình làm thế này cần phải văn minh,
nói như thế người đọc không thiện cảm. Người đàn ông
càng tức hơn, chú ấy quát: “Mẹ, ở đây miền ngược
không như dưới xuôi, cái gì cũng phải thẳng luôn. Chúng
mày sợ không dám làm thì sơn làm gì. Mày viết đi để bà
con đây đọc xong, tao sẽ giải thích. Chứ viết của Việt
Nam thì người ta chả hiểu gì hết. Chúng mày có viết không
thì để tao viết”. Anh em chúng tôi nhìn nhau, sau cùng
đành gật đầu chiều ông cựu chiến binh máu nóng đó. Thế
là thành dòng chữ Hoàng Sa Trường Sa Là Của Việt Nam
lại thêm cái đoạn “Đéo Phải Của Tầu” ở phía
dưới là vậy.
Sang
đến địa phận khác, đang viết thì có một thanh niên dân
đi qua bỗng đứng lại nhìn. Hỏi chuyện chúng tôi, nghe chúng
tôi giải thích. Anh ấy giằng lấy cái bình xịt nói: “Các
chú cho anh viết với”. Anh viết xong dòng chữ Hoàng Sa
Trường Sa là của Việt Nam xong, yêu cầu chúng tôi chụp tấm
ảnh làm kỷ niệm. Chúng tôi hỏi chụp ảnh này công an
biết anh viết, bắt anh xóa hết tất cả thì sao. Anh ấy nói:
“Tao làm đường đoạn này, bắt tao xóa hôm nay, ngày mai
tao lại viết. Bọn mày để lại cho tao cái bình sơn. Tao làm
đến chỗ nào đẹp tao sơn mấy nhát”. Chúng tôi tiếp
tục đi, vì trời đổ mưa, sơn không ăn vào tường cũng như
thành cầu nên chúng tôi dừng lại. Tuy thế cũng điểm lại
gần 300 cây số của hai tỉnh Điện Biên, Lai Châu đã rải
rác những dòng chữ Hoàng Sa Trường Sa Là Của Việt Nam. Có
lúc đang sơn có những chiếc xe biển xanh chạy qua, nhưng anh
em chúng tôi không hề nao núng vẫn cố sơn thật nắn nót.
Chúng tôi bảo nhau mình làm phải đàng hoàng, nắn nót để
chọ họ ( chính quyền ) khi thấy mình làm, hay khi đọc những
dòng chữ ngay ngắn đầy đủ họ càng phải ý thức về tâm
nguyện của thanh niên. Một tâm nguyện cực kỳ chính đáng
mà nhà nước cần phải quan tâm.
Ông
Fidel Castro. Đầu tháng 9, 2010, trong cuộc phỏng vấn của
phóng viên Jeffrey Goldberg đăng trên tạp chí Atlantic, Fidel Castro
tuyên bố: “Chủ nghĩa cộng sản Cuba không còn sử dụng
được nữa”. Đây là cuộc phỏng vấn duy nhất mà Fidel
Castro dành cho một nhà báo Mỹ từ khi ông rời chức Chủ
Tịch nước Cuba.
Tiếp
đó, chánh phủ Cuba loan báo sa thải một triệu công chức
đang làm việc cho nhà nước, đồng thời cung cấp hàng ngàn
héc ta đất để cho những người thất nghiệp này có thể
làm chủ thật sự những mảnh đất của họ. Trong bất cứ
quốc gia nào theo chủ nghĩa cộng sản, bộ máy nhà nước
thường vô cùng cồng kềnh, kém hiệu qủa. Các công chức
thường không làm việc theo đúng khả năng của mình, vì có
làm nhiều cách mấy, tiêu chuẩn về lương bỗng hay trợ cấp
cũng y như thế, dựa hệ thống phân phối của chủ nghĩa
cộng sản, chẳng ai muốn làm việc hết khả năng của mình.
Kinh tế cả nước suy đồi, và người dân Cuba trở thành
một trong những dân tộc nghèo nhất thế giới, đến nỗi
thiếu kém cả đường và gạo, mà chính Cuba thường sản
xuất thặng dư mấy chục năm về trước, khi chưa áp dụng
chủ nghĩa cộng sản.
Vậy
là, nhà cầm quyền Cuba đã thật sự quay lưng 180 độ với
chủ nghĩa cộng sản. Chủ Tịch Raoul Castro đã tiến hành
một loạt các cải cách kinh tế giới hạn, và đã cảnh báo
người dân Cuba rằng, họ cần phải bắt đầu làm việc chăm
chỉ hơn và mong đợi ít hơn từ chính phủ.
Kết
luận.
Lãnh
đạo cộng sản Việt Nam sợ hãi cộng sản Trung Hoa đến
mức tàu thuyền của ngư dân Việt Nam bị chiến hạm của
CSTH đụng chìm, rồi chúng bắt ngư dân giam giữ đòi tiền
chuộc mạng, nhưng Bộ Ngoại Giao CSVN và cả hệ thống truyền
thông trong nước run sợ đến mức không dám nêu đích danh
Trung Cộng mà tránh né bằng cách dùng chữ “tàu lạ” để
chỉ tàu của Trung Cộng. Chưa hết, lãnh đạo CSVN còn đẻ
ra tổ chức “Dân Quân Biển” để ngư dân đánh cá trên
Biển Đông tự mình chiến đấu chống tàu chiến của Trung
Cộng!
Trong
khi đó, ông Triết lại vỗ ngực nói với lãnh đạo nước
Cuba cộng sản: “Có người ví von Việt Nam với Cuba như
là trời đất sinh ra, một anh ở phía đông, một anh ở phía
tây, chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Cuba
thức canh thì Việt Nam ngủ, khi Việt Nam thức canh thì Cuba
ngủ”.
Cũng
như khi thăm đảo Bạch Long Vĩ của VN, đã ra lệnh: Đối
với biên giới, lãnh hải, chúng ta luôn muốn hòa bình hữu
nghị giữa hai dân tộc, giữa các dân tộc có biên giới với
chúng ta… Làm việc này trên cơ sở thương lượng, trao đổi,
vận động, thuyết phục… Không để bất cứ ai xâm lấn
bờ cõi của mình, biển đảo của mình… Chúng ta không tham
của ai, nhưng một tấc đất quê hương chúng ta cũng không
nhân nhượng». (nội dung lệnh của NMT, gần như tương
tự di chúc của Vua Trân Nhân Tôn thì phải?)
Câu
cuối cùng dành cho ông Nguyễn Minh Triết và “các đồng chí”
của ông trong Bộ Chính Trị: (1) ... Một tấc đất quê hương
cũng không nhượng, nhưng bán đất biên giới trừ nợ mua
vũ khí xâm lăng VNCH, bán Vịnh Bắc Việt với giá 2 tỷ mỹ
kim, lại còn tặng không Hoàng Sa Trường Sa cho quận Tam Sa
của Trung Cộng thì lãnh đạo CSVN làm ngay. (2)
“Nước
Cuba cộng sản qua lời tuyên bố của Fidel Castro, quay lưng
với cộng sản độc tài rồi. Vậy thì lãnh đạo CSVN từ
nay một mình lo canh giữ hòa bình cho cả phía Đông và phía
Tây của thế giới!? Đó là chuyện thế giới, còn quê
hương Việt Nam thì sao: “Nhóm lãnh đạo CSVN có canh giữ
hòa bình cho nước Việt Nam và an cư lạc nghiệp cho 87 triệu
đồng bào không, hay giao toàn quyền cho Trung Cộng? Nếu giao
toàn quyền cho Trung Cộng thì chừng nào công bố là tỉnh
hay quận của Trung Cộng vậy?” Nếu không, tại sao đã đưa
quân đội và đoàn thanh niên & thiếu nhi Việt Nam
sang Bắc Kinh dự lễ quốc khánh thứ 60 (1/10/2009) của Trung
Cộng? Tại sao lại tổ chức “Ngàn Năm Thăng Long” đúng
ngày quốc khánh 1 tháng 10 năm 2010 (lần thứ 61) của Trung
Cộng với màu sắc trong đại lễ chẳng khác màu sắc mà
Trung Cộng sử dụng, trong khi vua Lý Thái Tổ dời đô về
Thăng Long vào tháng 8 năm 1010?
Houston,
ngày 11 tháng 10 năm 2010
Phạm
Bá Hoa
Lãnh
đạo CSVN hãy đọc nguyên văn bài dưới đây, tác giả Nguyễn
Hồng Sương chứng minh mức độ lệ thuộc Trung Cộng như
thế nào.
“Vào
blog của chị Nguyễn Mỹ Linh đọc thấy lời than thở của
một người bạn chị hiện sống bên Nhật đã đọc được
một bài báo gần đây tại Tokyo nói về vụ tranh chấp đảo
Điếu Ngư giữa Tàu và Nhật. Người Nhật cảnh báo nguy cơ
mất nước của Việt Nam, vì Nhật đã nhìn thấy những sự
kiện nhân nhượng, lệ thuộc gần đây của CSVN cho thấy
dấu hiệu mất nước gần kề”.
“Tôi
tìm cách dò hỏi để được những thông tin liên quan tới
sự kiện Nhật đánh giá Việt Nam có nguy cơ mất nước, tôi
tìm được một người bạn Nhật mà tôi thường trao đổi
trên mạng anh cho biết anh chưa đọc qua bài báo bình luận
nói trên nhưng anh cho tôi biết tin là đảng CSVN đã đưa Quân
Đội Nhân Dân CSVN kể cả các em thiếu nhi bác Hồ sang để
duyệt binh chung chào đón 60 năm ngày Quốc Khánh Trung Quốc
năm ngoái 2009”.
“Thật sao ? tôi nói với
người bạn là tôi không nghĩ vậy, nước VN là một nước
độc lập tuy có nhân nhượng TQ nhưng không đến nổi phải
làm thần dân TQ. Bạn tôi hứa là sẽ tìm cho tôi tấm hình
CSVN đưa người sang chào đón Hồ Cẩm Đào. Anh cho biết thêm
là có thể quân đội CSVN chỉ đưa một số quân qua duyệt
binh chung hữu nghị với Trung Quốc. Tôi phản đối anh bạn
tôi là không thể được vì ngày Quốc Khánh của Trung Quốc
thì CSVN không thể đưa lính sang duyệt binh chung với lính
TQ được vì làm như vậy đương nhiên người khác sẽ nhìn
mình là một thần dân của họ”.
“Anh
bạn Nhật cho biết thêm là người bạn của anh có qua TQ để
xem diễn hành và đã nhìn thấy hàng quân mang cờ đỏ 1 ngôi
sao vàng của VN và anh chắc chắn đây không phải là lá cờ
5 sao của TQ. Nghe anh bạn người Nhật nói lòng tôi vẫn nửa
nghi nửa ngờ nhưng vẫn quyết không tin là chuyện nầy có
thật, chuyện tưởng như đùa. Người bạn tôi cho biết là
anh sẽ tìm ra những hình ảnh đó không khó vì cuộn phim diễn
hành quốc khánh TQ cũng có chiếu đoạn đoàn quân CSVN tham
dự diễn hành chung với lính TQ và họ trương cờ cả cờ
đỏ 1 ngôi sao vàng ở giữa thì không thể lầm đó là cờ
của TQ được”.
“Và
tấm hình đó người bạn cho tôi xem, đúng thật là cờ đỏ
một sao vàng, cờ CSVN đang nghinh đón thái thú Hồ Cẩm Đào
ngay trong ngày chào mừng quốc khánh 60. Nhìn hình tôi vẫn
không tin đây là sự thật. Một rừng cờ đỏ sao vàng CSVN
chào đón thái thú Hồ Cẩm Đào duyệt binh”.
“Câu
chuyện chưa hết ở đây, sáng nay vào trang Tiền Vệ đọc
thấy bài của Nguyễn Tôn Hiệt đưa ra những hình ảnh chứng
minh sự lệ thuộc của CSVN, họ đã COPYCAT y hệt hình ảnh
Trung Quốc từ quần áo cho tới cách đi đứng và những hình
ảnh nầy sẽ được đưa ra trong cuộc diễn hành chào mừng
1,000 năm Thăng Long ngay trong ngày Quốc Khánh TQ 61 năm”./.
|