Thưa
ông Chủ Tịch,
Theo dõi trên hệ thống
truyền thông quốc tế về chuyến đi của ông từ ngày 18
đến 23/6/2007 sang Hoa Kỳ, một quốc gia mà ông và các “đồng
chí” của ông từng nguyền rủa là “đế quốc
đầu sỏ đang dẫy chết tại dinh lũy cuối cùng của chủ
nghĩa tư bản”. Câu này trong bài học số 1/10 có tên
là “Đế quốc Mỹ, kẻ thù số 1 của Việt Nam”
mà các ông “lên lớp” anh em tù chính trị chúng tôi tại
trại tập trung Long Giao hồi tháng 8/1975 chớ hổng phải tôi
nghĩ ra à nghe. Mà lạ thật, “tên đế quốc đầu sỏ
Hoa Kỳ đang dẫy chết”, tại sao ông Chủ Tịch lại phí
thì giờ lặn lội đến thăm vậy? Xin hỏi nhỏ: Thật ra ông
Chủ Tịch đi thăm “kẻ thù số 1” hay đến “dinh
lũy cuối cùng của chủ nghĩa tư bản” xin xỏ gì vậy?
Tôi nói xin xỏ, vì tổng sản phẩm quốc gia của Hoa Kỳ năm
2006 lên đến 13 ngàn 600 tỷ mỹ kim lận. Nhưng dù sao thì
ông cũng đến đất nước này rồi, và tôi cũng nhận ra được
nhiều điều trong chuyến đi của ông. Do vậy mà tôi viết
bức thư không niêm này gởi đến ông.
Cho phải lẽ, tôi xin
tự giới thiệu. Tên tôi có ghi bên trên rồi. Tôi chào đời
năm 1930 tại miền quê đồng bằng Cửu Long. Một thành viên
nhỏ bé trong Cộng Đồng Việt Nam tị nạn cộng sản trên
thế giới nói chung, tại Hoa Kỳ nói riêng, cũng là một
thành viên trong Tổng Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị Thủ
Đức Hải Ngoại. Cho đến hôm nay, và mãi mãi, tôi vẫn hãnh
diện là một quân nhân trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa từ
tháng 5/1954 đến cuối tháng 4/1975, vì tôi biết chắc chắn
là tôi đã phụng sự quốc gia dân tộc với tư cách một
công dân trong chiến tranh bảo vệ tự do dân chủ. Sau khi nhóm
lãnh đạo cộng sản Việt Nam các ông đã chà đạp Hiệp
Định Paris ngày 27/1/1973, xua toàn lực tràn qua vĩ tuyến 17,
đánh chiếm Việt Nam Cộng Hòa, tôi là một trong số 222.809
người “tù chính trị” trong tay các ông. Tôi bị giam trong
2 trại tập trung tại miền Nam và 3 trại tập trung trên đất
Bắc, với thời gian 12 năm 2 tháng 28 ngày. Sang tị nạn tại
Hoa Kỳ từ tháng 4/1991, với tư cách là một công dân Việt
Nam cũ dù chế độ Cộng Hòa của chúng tôi đã sụp đổ.
Giờ đây, tôi là công dân Hoa Kỳ, vừa là công dân của quê
hương Việt Nam cội nguồn, nhưng tôi không bao giờ chấp nhận
làm công dân của chế độ độc tài đang cai trị nước Cộng
Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
Nội dung thư này tôi
xin “báo cáo” với ông mấy vấn đề dưới đây:
Thứ nhất. Trên
báo Đàn Chim Việt Online ngày 15/6/2007, có bài phỏng vấn của
Vietnamnet dành cho ông Chủ Tịch nước Việt Nam cộng sản.
Trong những câu trả lời của ông, có đoạn: “… Nhà
nước và nhân dân Việt Nam luôn luôn coi trọng Cộng
Đồng Người Việt ở nước ngoài là bộ phận không thể
tách rời của dân tộc Việt Nam, là máu của máu Việt
Nam…” Đoạn khác ông nói “Cộng Đồng người
Việt ở nước ngoài là khúc ruột ly hương ngàn dặm….”
Xin được hỏi: “Sao
ông Chủ Tịch dám nhân danh nhân dân Việt Nam vậy, vì nhân
dân có bầu ông hồi nào đâu?” Trong ngoại giao, các nhà
chính trị gọi đó là “mạo danh” và người ta cười ông
thúi đầu ông à! Mời ông xem đoạn này do tiến sĩ Lê Đăng
Doanh của ông phát biểu tại buổi họp mật của Bộ Chính
Trị ngày 2/11/2004 ở Hà Nội: “...Trong bang giao quốc tế
khi tiếp xúc với những nhân vật lãnh đạo do dân bầu, trong
khi mình cũng là lãnh đạo nhưng lại không do dân bầu, thì
vấn đề ngoại giao cũng vất vã lắm chớ không đơn giản
đâu…” Hành động mạo danh này tương tự như bác Hồ
của ông ăn cắp văn của người khác vậy.
Chắc chắn là ông Chủ
Tịch còn nhớ trong 20 năm liên tiếp kể từ giữa năm 1975,
những công dân Việt Nam Cộng Hòa chúng tôi không thể sống
nỗi dưới sự kềm kẹp chính trị độc tài của ông, đành
phải liều chết tìm đường đến bến bờ tự do với cái
giá phải trả thật là khủng khiếp! Lúc ấy, các ông gọi
chúng tôi là bọn ngụy quân ngụy quyền, bọn phản quốc,
bọn ôm chân đế quốc ăn bơ thừa sữa cặn, bọn lưu manh
đĩ điếm, rác rưởi cặn bả của xã hội, ..v..v... Thôi
thì các ông dùng tất cả những chữ nghĩa nào mà chửi rủa
được là mang ra sử dụng, sao bây giờ ông có vẻ “tử
tế” khi coi chúng tôi là bộ phận không thể tách rời vậy?
Ông nói mà không ngượng miệng à?
Ông phải hiểu rằng,
Cộng Đồng Việt Nam chúng tôi tị nạn cộng sản tại
hải ngoại, không bao giờ quên mình là người Việt Nam, không
bao giờ quên quê hương Việt Nam cội nguồn. Bằng chứng là
hằng năm chúng tôi gởi tiền về giúp thân nhân, từ 35 triệu
mỹ kim trong năm 1991, lên 285 triệu trong năm 1995, rồi 1 tỷ
700 triệu trong năm 2000, và năm 2005 hơn 4 tỷ mỹ kim. Những
con số trên đây là thống kê từng năm của Việt Nam cộng
sản đó. Còn gộp lại từ năm 1991 đến năm 2005 lên đến
19 tỷ 431 triệu mỹ kim, bằng khoảng 60% vốn đầu tư ngoại
quốc trong cùng thời gian. Ngoài ra, hằng năm còn có vài trăm
ngàn thành viên trong Cộng Đồng tị nạn về thăm thân nhân
bạn bè bằng hữu, là sự kiện biểu lộ tình cảm gắn bó
với quê hương, nhưng các ông không được đồng hóa sự
kiện đó như là chấp nhận chế độ độc tài tàn bạo của
các ông nhé! Chúng tôi cũng thừa biết ông và “đồng chí”
của ông, nhờ những đồng tiền của chúng tôi mà rửa tiền
ăn cắp được sạch sẽ rồi gởi vào ngân hàng ngoại quốc
nữa mà.
Lại nói đến máu
là máu của Việt Nam, thoạt nghe cứ như ông Chủ Tịch
sắp thành người cộng sản tử tế vậy. Nhưng thưa ông,
lịch sử đã chứng minh trong chế độ cộng sản, làm gì
có người cộng sản tử tế, làm gì có xã hội cộng sản
tử tế, nếu tử tế thì làm gì có đất cho cộng sản dung
thân mà tàn phá văn hoá, tàn phá con người và xã hội. Xin
được hỏi ông: “Những người sinh ra và lớn lên trên quê
hương, muốn được làm công dân tử tế trong xã hội xã
hội chủ nghĩa Việt Nam” như luật sư Nguyễn Văn Đài, luật
sư Lê Thị Công Nhân, linh mục Nguyễn Văn Lý, và nhiều vị
nữa mà ông bắt nhốt là máu gì vậy? Nếu cần, ông Chủ
Tịch xem kỷ máu của những vị ấy có phải là máu Việt
Nam không? Thật ra chính ông mới là người cần thử máu xem
có phải là “máu Tàu” hay không mà trước khi thăm “đế
quốc đầu sỏ đang dẫy chết”, ông phải
sang Tàu xin phép và nhận lệnh vậy? Cũng xin nhắc ông Chủ
Tịch, trong bài học chính trị năm 1979 sau khi bị “ông anh”
Trung Hoa cộng sản dạy cho bài học, anh em tù chính trị chúng
tôi bị “lên lớp” học chính trị với bài “Trung quốc
là kẻ thù số 1 của Việt Nam”do giảng viên của Bộ
Công An phụ trách. Sao các ông nhiều kẻ thù số 1 quá vậy?
Rồi bây giờ ông Chủ Tịch lần lượt hạ mình với hai kẻ
thù đó ngay tại quốc gia của họ! Ông Chủ Tịch có thấy
nhục không?
Thứ hai. Tại Washington
DC, ông có dám nhìn hay dám nghe về Tượng Đài Nạn Nhân
Cộng Sản Thế Giới không? Tượng đài mới khánh thành
6 ngày trước ngày ông đến Hoa Kỳ và do Tổng Thống “đất
nước đang dẫy chết” chủ tọa. Đây là biểu tượng
thảm họa kinh hoàng trong thế kỷ 20 của nhân loại nói chung,
và 25 quốc gia bị cộng sản cai trị nói riêng. Từ nay, oan
hồn của hơn 100 triệu nạn nhân cộng sản -có cả nạn
nhân Việt Nam thân yêu của chúng tôi- được những thế hệ
hôm qua, hôm nay, và những thế hệ mai sau tưởng nhớ. Tưởng
nhớ để tận diệt chế độ này đến tận cùng gốc rễ,
vì chế độ cộng sản là tàn bạo và phi nhân. Nhóm
chữ tô đậm này là lời lên án mạnh mẽ trong bài
phát biểu của Tổng Thống Hoa Kỳ, và trong lời lên án đó
có ông Chủ Tịch nữa, vì ông đứng đầu nước Việt Nam
cộng sản mà. Xin được hỏi: “Ông Chủ Tịch có thấy nhục
không vậy?”
Nhắc đến tượng đài
nạn nhân cộng sản, tôi xin hỏi ông Chủ Tịch: “Sao ông
với các ông quyền lực trong Bộ Chính Trị hèn đến mức
phải nhờ chánh phủ Malaysia và chánh phủ Indonesia, phá bỏ
bia tưởng niệm Thuyền Nhân Việt Nam tại hai quốc gia đó
vậy?” Đó là những tấm bia đơn giản, với những dòng
chữ mộc mạc chân thành, tưởng nhớ những người Việt
Nam có thẻ chứng minh là công dân của các ông, nhưng không
thể sống nỗi dưới chính sách cai trị độc tài tàn bạo
mà chạy trốn các ông, để rồi bỏ xác trong lòng biển!
Oan hồn Họ nương vào biểu tượng ấy sau thời gian vất
vưỡng trên sóng nước biển khơi! Vậy mà các ông cũng mượn
tay người khác để “tàn sát oan hồn Họ” nơi xứ người,
sau khi “tàn sát thân xác Họ” lúc Họ sống trên quê hương!
Trong khi các ông tìm mọi phương kế vừa dụ dỗ vừa đe
dọa Cộng Đồng Việt Nam tị nạn tại hải ngoại, thì các
ông lại mượn tay quốc gia khác phá bỏ biểu tượng thảm
cảnh đau thương trên đường tìm tự do của Cộng Đồng
này? Phải chăng các ông thấy những tấm bia đó tuy vô tri
vô giác về vật chất, nhưng thật sự thì “cái hồn” của
những tấm bia đó là một trong muôn vàn chứng tích tội ác
của các ông mà các ông sợ? Bị các ông phá nhưng chúng tôi
không nản lòng, bằng chứng là ngày càng có thêm những “Tượng
Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân” tại Canada, tại Thụy Sĩ,
tại Bĩ, tại Đức, tại Hoa Kỳ, tại Australia, và đang tiến
hành tại nhiều nơi nữa.
Chưa hết, đến sự
kiện nghĩa trang quân đội Việt Nam Cộng Hòa chúng tôi ở
Biên Hòa mà ông chuyển sang cơ quan hành chánh địa phương
nói là để phát triển. Xin hỏi: “Phát triển gì?” Chẳng
qua đây cũng là cách trong mục đích các ông xóa bỏ chứng
tích tội ác nữa phải không?
Nói đến tội ác của
cộng sản Việt Nam thì không sao kể hết, nhưng tội ác nặng
nhất, tàn bạo nhất, và dã man nhất với lịch sử, với
dân tộc, là tội ác về giáo dục. Bởi chính
sách giáo dục của các ông chỉ đào tạo những thế hệ
thần dân để tuân phục các ông, tuân phục đến mức nhũn
người chẳng khác những triều đại vua quan phong kiến hằng
trăm hằng ngàn năm trước! Giáo dục của các ông, đã tạo
cho người dân xã hội chủ nghĩa trước uy lực của lãnh
đạo các cấp, trở thành một loại phương tiện đa dụng
để tuân phục các ông. Do chính sách giáo dục thần dân của
các ông mà đời sống văn hoá và đời sống tư tưởng của
dân tộc Việt Nam bị hủy hoại. Chính nền giáo dục xã hội
chủ nghĩa đã và đang làm hại cả một nòi giống, cho nên
từ hơn nửa thế kỷ qua, Việt Nam không có những công dân
để xây dựng một xã hội tử tế, để phát triển một
quốc gia tử tế trong một thế giới văn minh và hợp tác.
Hậu quả thảm hại hiện nay, đang và sẽ kéo dài cho đến
ngày mà chế độ cộng sản độc tài của các ông sụp đổ,
như cái nôi cộng sản Nga Sô đã kéo theo những quốc gia cộng
sản chung quanh cùng sụp đổ, ít nhất phải hai thế hệ sau
đó, xã hội Việt Nam mới hi vọng khôi phục lại được
những tinh hoa trong đời sống văn hoá tư tưởng của dân
tộc.
Xin ông nhớ rằng, trong
cuộc sống, tiếng thơm muôn đời hay lời sỉ nhục lưu mãi
trong sử sách, truyền mãi trong dân gian, là do mỗi cá nhân
hay mỗi tổ chức tự tạo cho mình chớ không ai khác. Cho dẫu
cả hệ thống truyền thông và tất cả nhà văn nô bộc của
cộng sản Việt Nam các ông có vo tròn bóp méo cách mấy đi
nữa, tội ác vẫn là tội ác, mà tội ác của cộng sản
đối với nhân loại nói chung và Việt Nam nói riêng, không
thể nào xóa bỏ được ông Chủ Tịch à! Bởi lịch sử đã
chứng minh một cách hùng hồn mạnh mẽ rằng: “Chế độ
cộng sản là một thảm họa của nhân loại” và mãi mãi
không bao giờ phai mờ suốt chiều dài lịch sử Việt Nam hòa
trong dòng lịch sử thế giới.
Thứ ba. Trong những
ngày tại quốc gia “kẻ thù số 1 của Việt Nam đang
dẫy chết”, ông và tùy tùng của ông đến New York, Washington
DC, Nam California. Xin được hỏi: “Ông thấy “kẻ thù
số 1 của ông chết chưa hay vẫn còn dẫy dẫy?” Nếu
còn dẫy dẫy, ông còn chờ gì nữa mà không đem cái chủ
nghĩa ưu việt cùng với mấy ngọn cờ bách chiến bách thắng
của ông Chủ Tịch ra sử dụng đi.
Buổi sáng 22 tháng 6
tại Washington DC, “tội nghiệp” ông Chủ Tịch quá, vì địa
vị của ông dù gì cũng ngang hàng với Tổng Thống Bush, vậy
mà ông chỉ được đón tiếp từ cửa sau tòa Bạch Ốc, không
một đội quân dàn chào, không kèn không trống, cũng không
một phát đại bác nghênh tiếp. Rõ ràng là cái cảnh đón
tiếp ông Chủ Tịch nước cộng sản, thật sự là tệ hơn
lúc Tổng Thống lẫn Phó Tổng Thống Hoa Kỳ tiếp phái đoàn
gồm 4 vị đại diện của Cộng Đồng Việt Nam tị nạn ngày
29/5/2007, để thảo luận về tình hình dân chủ cho Việt Nam
của ông đó. Ông Chủ Tịch có thấy nhục không vậy? Rồi
buổi chiều cùng ngày tại Dana Point ở Nam California, vì khách
sạn Saint Regis Resort không có cửa sau cũng không có cửa hông,
nên xe ông Chủ Tịch và đoàn tùy tùng của ông đành phải
vào cửa trước, nhờ đó mà chúng tôi có dịp biểu diễn
cách chào đón ông thêm phần ngoạn mục có thu hình hẳn hòi.
Đến nội dung gặp gỡ
tại văn phòng bà Dân Biểu Chủ Tịch Hạ Viện và tại tòa
Bạch Ốc, ông Chủ Tịch được các vị Dân Biểu Nghị Sĩ
đảng Dân Chủ lẫn Cộng Hòa và ngay cả Tổng Thống Bush
nữa, đặt vấn đề nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt
Nam trong hầu hết thời gian gặp gỡ. Tôi được biết ông
Chủ Tịch trả lời quanh co dối trá để cố hướng sang vấn
đề thương mại, nhưng ông Chủ Tịch vẫn bị các vị ấy
kéo trở lại vấn đề đang đặt ra, vì những vị ấy không
hài lòng cung cách quanh co dối trá của vị Chủ Tịch nước
cộng sản. Ông Chủ Tịch có nhận ra Lập Pháp với Hành Pháp
quốc gia “kẻ thù số 1 của ông” đẩy ông vào thế
bị động không vậy?
Nhìn ra bên ngoài tại
những nơi ông Chủ Tịch đến, chắc ông đã thấy tận mắt
quang cảnh và sức sống chính trị với rừng biểu ngữ giữa
rừng cờ nền vàng ba sọc đỏ mà “khúc ruột ly hương
ngàn dặm của ông” dàn chào ông như thế nào rồi
chớ? Chưa hết, ông có nhìn thấy tấm hình mà anh Công An
cộng sản có cánh tay rắn chắc đang bịt miệng linh mục
Nguyễn Văn Lý ngày 30/3/2007 ngay giữa phiên tòa tại Huế chớ?
Chắc ông cũng thấy rõ những dòng chữ trên biểu ngữ, và
chắc ông cũng nghe rõ những âm thanh của khoảng 3.500 người
trong Cộng Đồng chúng tôi trước tòa Bạch Ốc, và 4.000 người
khác trước khách sạn Saint Regis Resort, rõ ràng là chúng tôi
không xin các ông điều gì cả mà chúng tôi đòi các ông
trả lại quyền làm người và quyền được sống tự do cho
83 triệu công dân trên quê hương Việt Nam! Trước mắt
là ông phải trả tự do cho những công dân tử tế ra khỏi
trại giam và nhà tù. Chúng tôi đã bỏ công ăn việc làm từ
những nơi xa hằng mấy ngàn cây số, qui tụ đến những nơi
có mặt ông để “chào đón” ông chỉ vì mục đích cao
cả đó, chớ chúng tôi không đòi hỏi điều gì cho chúng
tôi cả.
Chắc là ông cảm nhận
được “nỗi đắng cay phẫn uất” mà chúng tôi dành cho
ông rồi chớ? Ông có biết những cuộc đón tiếp ngọt ngào
tình cảm của cộng đồng Đại Hàn, cộng đồng Phi Luật
Tân, cộng đồng Do Thái, cộng đồng Pakistan, cộng đồng
Ấn Độ, ngay cả cộng đồng Nga, mỗi khi Thủ Tướng hay
Tổng Thống của họ đến Hoa Kỳ không? Nguyên nhân chính
là quê hương gốc của họ được lãnh đạo bởi những vị
do dân bầu lên, dân tộc của họ được sống trong xã hội
dân chủ pháp trị, mọi thứ quyền căn bản của con người
được tôn trọng, cho nên vị lãnh đạo của họ xứng đáng
được họ trân trọng. Trong khi ông Chủ Tịch của một nước,
sau khi sàng lọc cử vài ngàn đảng viên tham dự đại hội,
lại sàng lọc để bầu hơn 100 người vào ban chấp hành trung
ương, lại sàng lọc lần nữa để bầu hơn 10 người vào
bộ chính trị, và ông được bầu lên từ nhóm người trong
bộ chính trị ấy. Trời đất ơi! Hóa ra ông Chủ Tịch của
một nước cộng sản 83 triệu dân mà chỉ có hơn 10 cử tri
bầu thôi à! Ông có thấy nhục không vậy?
Tôi nói ông nhục, vì
ông cũng đường đường như một “Tổng Thống” nhưng lại
không do dân bầu, mà cai trị dân với chính sách độc tài
tàn bạo, nên khi đến quốc gia nào có Cộng Đồng Việt Nam
tị nạn cộng sản, ông cũng nhận được sự chào đón đến
mức các ông không dám vào cửa chánh. Lúc ấy các ông có
để ý nụ cười “đểu” của các viên chức “đế
quốc đang dẫy chết” khi đưa các ông vào cửa hông hay
cửa hậu không? Các viên chức đó cười trên cái nhục của
ông Chủ Tịch và đàn em của ông đó!
Lại thêm cái nhục nữa,
đó là đàn em của ông tung ra những chương trình sai lạc
để hy vọng tránh được những vụ đối mặt với rừng
người, rừng cờ, rừng biểu ngữ, của Cộng Đồng Việt
Nam tị nạn cộng sản tại hải ngoại, phải không ông? Sao
ông sợ “khúc ruột ly hương ngàn dặm của ông” dữ
vậy? Rõ ràng là ông chạy trốn Cộng Đồng chúng tôi
mà ông gọi là đánh lừa chúng tôi. Phải chăng ông muốn
xuất hiện trên khu phố Bolsa, nhưng ông lại không dám, nên
đành phải xuất hiện tại một thành phố cách xa khu Phước
Lộc Thọ, khả dĩ có vài tấm hình đủ để truyền thông
nhà nước cộng sản khoe với 83 triệu người Việt trong nước
rằng, ông và tùy tùng của ông được Người Việt ở California
đón tiếp. Theo nguồn tin nội tuyến từ trong đoàn tùy tùng
của ông, rất có thể ông Chủ Tịch sẽ giả dạng dân thường
ngồi xe chạy qua thủ đô Cộng Đồng tị nạn chúng tôi.
Biết tin đó, nhưng chúng tôi không dự trù chào đón ông một
cách đậm đà cung cách “đắng cay phẫn uất”, vì dù sao
cũng “tội nghiệp đồng hương” từ nửa vòng trái đất
đến thăm “khúc ruột ly hương ngàn dặm” mà chỉ
dám đi cửa hông cửa hậu, thậm chí phải “đi dạo chui”.
Không “chui” cũng không được, vì thành phố Westminster và
thành phố Garden Grove đã có văn bản không đón tiếp các
nhân vật cũng như các phái đoàn Việt Nam cộng sản nếu
Bộ Ngoại Giao (Hoa Kỳ) không báo trước ít nhất là 14 ngày.
Mà 14 ngày là thời gian cho phép Cộng Đồng chúng tôi chuẩn
bị dàn chào chu đáo lắm. Tội nghiệp ông lại nhận thêm
cái nhục khác nữa!
Thứ tư. Cũng xin
thưa với ông Chủ Tịch về quốc kỳ Việt Nam nền vàng ba
sọc đỏ mà chúng tôi luôn trân trọng trong các lễ hội của
chúng tôi, và sử dụng “dàn chào” ông như ông đã thấy.
Ông có biết là quốc kỳ tự do chúng tôi đã được ông
Craig Van Hoy, Trưởng một đoàn leo núi, cắm trên đỉnh Everest
ngày 17/5/2004 không? Cộng Đồng chúng tôi tị nạn cộng sản
tại hải ngoại rất hãnh diện ông à.
Ông có biết mức độ
ảnh hưởng chính trị của Cộng Đồng Việt Nam tị nạn
cộng sản vào cơ quan Lập Pháp và Hành Pháp như thế nào
không? Ngoạn mục lắm ông ơi! Bằng những Đạo Luật, những
Nghị Quyết, và những Sắc Lệnh cấp Tiểu Bang, cấp Quận
Hạt, cấp Thành Phố, đã chánh thức công nhận quốc kỳ
Việt Nam nền vàng ba sọc đỏ chúng tôi. Cho đến ngày
ông đặt chân đến “đế quốc đang dẫy chết” đã
có 110 cơ quan hành chánh thuộc 29 tiểu bang chánh thức công
nhận quốc kỳ Việt Nam chúng tôi, gồm: 15 tiểu bang, 7 quận
hạt, và 88 thành phố. Do được công nhận, nên “khúc
ruột ly hương ngàn dặm của ông” sử dụng một cách
chánh thức trong các buổi lễ của chúng tôi, cũng như trong
“chào đón” ông vậy. Bằng chứng là quốc kỳ Việt Nam
cội nguồn của chúng tôi ngang hàng với quốc kỳ liên bang
Hoa Kỳ trên đỉnh các cột cờ cũng như trong mít tinh biểu
tình. Nhưng ông Chủ Tịch đừng nghĩ rằng, các vị dân cử
của cái xứ thì giờ là vàng bạc này rảnh rang ngồi nói
chuyện khơi khơi như Quốc Hội bù nhìn của ông rồi ký vào
Luật hay Nghị Quyết đâu nhé, mà trong một mức độ nhất
định, những văn kiện đó đã thể hiện quan điểm chính
trị của những vị dân cử Hoa Kỳ về một nước Việt Nam
dân chủ tự do, vì sự sụp đổ của chế độ cộng sản
Việt Nam nhất thiết phải xảy ra. Đó là câu kết trong
tài liệu của Viện Nghiên Cứu Chiến Lược Hoa Kỳ tháng
4/2001.
Tóm lại. Trong
chuyến ông Chủ Tịch nước Việt Nam cộng sản sang thăm Hoa
Kỳ, ông Chủ Tịch nhận nhiều cái nhục quá, nhưng hai cái
nhục sau đây là loại rất nhục: Nhục thứ nhất là
Tổng Thống Hoa Kỳ đón ông vào cửa sau, không đội quân
danh dự dàn chào, không kèn không trống, cũng không có phát
súng đại bác nào cả. Và nhục thứ nhì là Cộng Đồng
Việt Nam tị nạn cộng sản chào đón ông với rừng người
phản đối nhân quyền và tôn giáo, rừng biểu ngữ cũng đòi
hỏi về nhân quyền và tôn giáo, rừng hình bịt miệng linh
mục Lý thể hiện cao nhất về pháp luật của Việt Nam ngày
nay. Tất cả chen lẫn trong rừng cờ vàng ba sọc đỏ sánh
đôi với cờ Hoa Kỳ.
Tôi xếp hai cái nhục
đó vào loại rất nhục, vì ông là Chủ Tịch một nước
mà khi đến Hoa Kỳ lại “được” Tổng Thống đón tiếp
một cách lặng lẽ như vậy, nhưng lại “được” người
Việt Nam trong Cộng Đồng tị nạn cộng sản chào đón ông
quá ư ồn ào ngoạn mục như vậy. Hai cái nhục như đối
nghịch nhau -một bên im lặng, một bên ồn ào- nhưng là hỗ
trợ nhau nhịp nhàng mật thiết.
Khi về nước, cho dẫu
ông Chủ Tịch có sử dụng toàn bộ phương tiện hệ thống
truyền thông với những nhà văn nhà báo nô bộc của ông,
có vẽ ra bức họa trơn tru sáng sủa để ca tụng “chuyến
đi của ông thành công vĩ đại” như thế nào đi nữa, để
phô trương với 83 triệu người dưới quyền cai trị của
ông. Nhưng xin ông Chủ Tịch, bảo Công An của ông hằng ngày
“báo cáo” ông về những tin tức download từ trên hệ thống
internet toàn cầu, băng ghi lại những tin tức trên các làn
sóng phát thanh Việt ngữ vào Việt Nam, in ra những bài viết,
những bài phỏng vấn, những bài tường thuật sự thật trong
những ngày ông có mặt tại “dinh lũy cuối cùng của đế
quốc đang dẫy chết” và nhìn thấy “khúc ruột ly
hương ngàn dặm của ông”. Công An của ông không cách
gì ngăn chận được đâu cho dẫu ông có cấp cho họ thêm
bao nhiêu bức tường lửa cũng vậy thôi. Lúc ấy mọi người
nhận ra ông là lãnh đạo mà lừa dối dân. Trường hợp này
tiến sĩ Hà Sĩ Phu của ông gọi là “lãnh đạo đểu”
đó ông Chủ Tịch à! Chữ đểu dành cho ông khác với chữ
đểu của những viên chức dẫn ông vào cửa sau dinh Tổng
Thống Mỹ. Chữ đểu của viên chức dẫn ông là chế giễu,
còn chữ đểu theo sau lãnh đạo có nghĩa là chửi đó.
Xin chào ông Nguyễn Minh
Triết, Chủ Tịch nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt
Nam./.
Houston, 23 tháng 6 năm
2007.
Ghi chú:
Những chữ nghiêng
do cộng sản sử dụng, tôi chỉ lặp lại một cách thích
hợp.
* * *
Thư
gởi ông Nguyễn Minh Triết
Chủ
Tịch nước CHXHCN Việt Nam
Phạm Bá Hoa
Thưa ông Chủ Tịch,
Đây là thư không niêm
thứ 2 mà tôi gởi đến ông. Trong thư ngày 23/6/2007, tôi có
tự giới thiệu rồi nên thư này tôi vào thẳng vấn đề
cần nêu lên với ông Chủ Tịch.
Trong bữa ăn tại khách
sạn Saint Regis Resort thành phố Dana Point cũng thuộc Quận Cam
nhưng cách “thủ đô tị nạn” của chúng tôi khooảng 40
cây số, mà truyền thông trên đất nước của ông tuyệt
đối cấm truyền thông tư nhân lại khoe là ông tiếp xúc
với kiều bào hải ngoại (!). Lãnh đạo cộng sản Việt Nam
gian trá thì cả nước biết, Cộng Đồng chúng tôi tị nạn
cộng sản càng biết rõ hơn, và truyền thông lẫn những nhà
chính trị thế giới cũng biết, nhưng cũng vừa vừa phải
phải thôi chớ trắng trợn như vậy người ta cười ông và
“đồng chí” của ông đến thúi đầu ông à!
Cũng trong bữa ăn đó
khi nói chuyện với những người có mặt trong phòng ăn mà
khoảng một nửa thực khách do ông dẫn theo từ Việt Nam,
ông ra vẻ bình tỉnh, lại thêm tí ti nụ cười làm dáng,
nhưng thật ra trong thâm tâm ông bối rối lắm. Tôi nói ông
bối rối, bằng chứng là cả đoàn xe mà ông dẫn một phái
đoàn cấp quốc gia dù là quốc gia cộng sản độc tài, lại
không dám cắm là cờ máu của ông để tránh bị Cộng Đồng
tị nạn cộng sản đang dàn chào không nhận ra ông ngồi trên
xe nào. Ông bảo Đại Sứ của ông tại xứ này “báo
cáo” cho ông biết, “trên thế giới có vị lãnh đạo
nào từ quốc gia gốc đến thăm kiều bào của mình tại Hoa
Kỳ mà lại sợ kiều bào của mình như ông không”. Trong
phần nói chuyện của ông, có đoạn ông nói: “… bà con
hải ngoại hãy quên quá khứ mà đoàn kết xây dựng đất
nước …”
Nhóm chữ “quên quá
khứ” mà ông Chủ Tịch sử dụng, đồng nghĩa với nhóm
chữ “khép lại quá khứ” mà hai ông cựu Thủ Tướng
cộng sản Võ Văn Kiệt với Phan Văn Khải sử dụng, trong
thời gian ông Khải chuẩn bị thăm Hoa Kỳ hồi tháng 6 năm
2005.
Thưa ông Chủ Tịch,
Tôi không hiểu tại
sao đến nay là 32 năm sau khi nước Việt Nam Dân Chủ Cộng
Hòa đánh chiếm nước Việt Nam Cộng Hòa, ông và “đồng
chí” của ông trong nhóm lãnh đạo cộng sản nước Cộng
Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, lại dụ dỗ Cộng Đồng
tị nạn cộng sản quên quá khứ đau thương của mình để
đoàn kết xây dựng đảng cộng sản của ông vững mạnh
mà ông nói là xây dựng đất nước?
Về phần tôi, tôi rất
muốn mọi quá khứ trôi vào quên lãng, nhưng không được
ông à! Vì cái quá khứ mà ông và các “đồng chí”
của ông gây ra trên quê hương Việt Nam, trên thể xác lẫn
tâm hồn của mọi người dân Việt, độc ác quá, tàn bạo
quá, cay đắng quá! Đây là sự thật khách quan mà các ông
không thể nào phủ nhận được. Tôi vẫn hiểu rằng, lịch
sử là không thể thay đổi, nhưng có những điều sai trong
lịch sử vẫn sửa được trong hiện tại, để có điều
kiện hướng đến một tương lai tốt đẹp. Nghĩa là chính
ông và các “đồng chí” của ông, phải làm ngược
lại những gì mà các ông đã làm sai từ những ngày đầu
năm 1975 và sau đó, mà rõ ràng nhất là 6 vấn đề sau đây:
- Vấn đề thứ nhất.
Vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 và những ngày trước đó, hằng
chục ngàn thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa đang trong các
Tổng Y Viện và Quân Y Viện, các ông đã vô cùng tàn nhẫn
khi quẳng Họ ra ngoài đường sau khi chiếm Việt Nam Cộng
Hòa, rồi các ông bảo “quên quá khứ” làm sao chúng tôi
quên được! Bây giờ các ông có trách nhiệm bồi thường
tổn hại vật chất lẫn tinh thần cho Họ. Đó là hành động
sửa sai để cùng quên quá khứ.
- Vấn đề
thứ hai. Các ông đã cướp đoạt nhà cửa ruộng vườn
cùng những tài sản khác của chúng tôi, mà các ông sử dụng
nhiều nhóm chữ khác nhau để che đậy cái gian trá lọc lừa
của các ông. Tài sản của chúng tôi bị các ông chiếm đoạt,
rồi bảo chúng tôi “quên quá khứ” làm sao chúng tôi quên
được! Bây giờ các ông phải hoàn trả tất cả những tài
sản ấy lại, đồng thời bồi thường thiệt hại đúng mức
trên những tài sản ấy. Đó là hành động sửa sai để cùng
quên quá khứ.
- Vấn đề thứ ba.
Các ông không thông qua một cơ quan luật pháp nào khi bắt
giam 222.809 quân nhân viên chức cán bộ Việt Nam Cộng Hòa
cũ, đưa vào hơn 200 trại tập trung trong mục đích tẩy não
mà các ông gọi là “cải tạo”, và hành hạ tinh thần lẫn
thể xác cho đến 17 năm mới thả hằng trăm người cuối
cùng, rồi bảo chúng tôi “quên quá khứ” làm sao chúng tôi
quên được! Bây giờ các ông phải bồi thường thiệt hại
vật chất lẫn tinh thần cho ngần ấy tù nhân chính trị chúng
tôi, trong ngần ấy thời gian bị giam giữ. Đó là hành động
sửa sai để cùng quên quá khứ!
- Vấn đề thứ tư.
Chắc ông Thủ Tướng không thể nào quên trong 10 năm đầu
kể từ những ngày cuối tháng 4 năm 1975, khi mà những công
dân Việt Nam Cộng Hòa cũ không thể sống nỗi sự kềm kẹp
chính trị, nên đành phải liều chết tìm đường đến bến
bờ tự do với cái giá phải trả thật là khủng khiếp! Lúc
ấy, các ông gọi chúng tôi là bọn ngụy quân ngụy quyền,
bọn phản quốc, bọn ôm chân đế quốc, bọn ăn bơ thừa
sữa cặn, bọn đỉ điếm lưu manh rác rưởi của xã hội,
..v..v... Thôi thì các ông dùng tất cả những chữ nghĩa nào
mà chửi rủa được là mang ra sử dụng để sỉ vã nhục
mạ chúng tôi, rồi bảo chúng tôi “quên quá khứ” làm sao
chúng tôi quên được! Bây giờ Bộ Chính Trị của ông phải
chánh thức xin lỗi Cộng Đồng Việt Nam Tị Nạn cộng sản
tại hải ngoại, và rút lại những lời sỉ nhục đó. Đó
là hành động sửa sai để cùng quên quá khứ!
- Vấn đề thứ năm.
Nghĩa trang quân đội Biên Hòa, nơi an nghỉ của hơn 16.000
người Việt Nam đã tròn bổn phận công dân với quốc gia
dân tộc. Tưởng được yên bình vĩnh cửu trong lòng đất
nơi đây, nhưng với bản chất vô nhân của các ông đã “thêm
một lần tàn sát thi thể Họ” qua hành động đào xới mồ
mả, vừa thỏa lòng thù hận của kẻ chiến thắng do bản
chất gian trá vi phạm những điều mà các ông đã ký kết,
vừa chiếm đoạt đất đai làm tài sản riêng, rồi bảo chúng
tôi “quên quá khứ” làm sao chúng tôi quên được! Bây giờ
các ông phải hoàn chỉnh lại phần cấu trúc toàn cảnh như
lúc các ông tàn phá, kể cả tượng Thương Tiếc. Đó là
hành động sửa sai để cùng quên quá khứ!
- Và vấn đề thứ
sáu. Ông và các “đồng chí” lãnh đạo của ông,
phải trả những quyền căn bản của con người và những
quyền được sống tự do cho 83 triệu công dân trên quê hương
Việt Nam, mà bản Hiến Pháp của các ông thừa nhận.
Nếu các ông hành động
được như vậy, tôi tin rằng Cộng Đồng Việt Nam tị nạn
cộng sản tại hải ngoại sẽ vui lòng khép lại cái quá
khứ kinh hoàng đó! Chớ các ông nói theo cái ngôn ngữ mà
ông Hà Sĩ Phu gọi là thứ “ngôn ngữ lộn ngược trong
xã hội xã hội chủ nghĩa” ngày nay, làm sao Cộng Đồng
chúng tôi tin các ông được, nói gì đến cái việc quên quá
khứ! Còn nếu ông và các “đồng chí” cùng lãnh đạo
với ông vẫn cho rằng, sáu vấn đề nêu trên là các ông
không sai, thì đừng bao giờ các ông nghĩ đến bất cứ phương
thức nào để cầu mong mà các ông gọi là “vận động”
Cộng Đồng tị nạn cộng sản tại hải ngoại quên đi cái
quá khứ đắng cay tàn bạo do các ông gây ra.
Xin ông Chủ Tịch vui
lòng nghiền ngẫm kỷ sáu vấn đề vừa nêu, rõ ràng là không
hề chứa đựng điều gì ngoài sự thật, cũng không chứa
đựng những gì mà ông có thể xem tôi mang lòng thù hận cả.
Và tôi nhấn mạnh rằng, ở đây tôi đòi lại những gì
mà Cộng Đồng tị nạn chúng tôi và 83 triệu dân trong nước
đã mất vềchính trị lẫn vật chất, do tính gian
trá lọc lừa cướp đoạt của các ông, chớ không phải tôi
xin các ông đâu nhé!
Thưa ông Chủ Tịch,
Dưới đây là tôi ghi
lại quan điểm của vài đảng viên cộng sản lão thành mà
nay những vấn đề đó vẫn còn nguyên ý nghĩa.
- Tiến sĩ Lê Đăng Doanh.
Trong buổi họp mật tại Bộ Chính Trị ngày 2/11/2004, sau phần
phát biểu ứng khẩu, những vị quyền lực nêu câu hỏi:
… Và câu hỏi phụ, Bác là nhà khoa học, đi đó đi đây
ở ngoại quốc rất nhiều, vậy điểm yếu của giới khoa
học của mình khi giao lưu với quốc tế là gì?
Ông Lê Đăng Doanh trả
lời. …Những cán bộ khoa học Việt Nam công tác ở ngoại
quốc, rõ ràng là Việt Nam có phát triển, nhưng chỉ là phát
triển so với chính mình ở giai đoạn trước đây chớ không
có nghĩa là phát triển so với các quốc gia khác, nhưng cũng
lộ ra nhược điểm rất lớn: Đó là “cái mũ kim cô” trên
đầu. Cho nên lúc nào cũng ngập ngừng, muốn nói mà không
dám nói vì sợ đủ điều khi trở về nước. Vừa rồi tôi
sang Singapore, ông Viện Trưởng Trường Đại Học Quản Lý
hỏi tôi: “Việt Nam của ông có được tự do phát ngôn hay
không”. Tôi trả lời: “Tại Việt Nam chúng tôi tự do
phát ngôn thì có, nhưng quyền tự do sau khi phát ngôn thì tôi
không bảo đảm”. Cái câu hỏi của ông Viện trưởng
trường đại học trên đây cho thấy mức độ tự do cởi
mở, mức độ trách nhiệm của các nhà khoa học Việt Nam
khi ra ngoại quốc, đã làm cho họ trở nên thấp kém so với
kiến thức của họ.
- Ông Trần Độ, cựu
tướng cộng sản của ông. Trong tập nhật ký Rồng Rắn của
ông, khi nói đến những trường hợp điển hình về thối
nát, ông viết: “Những điều đó lác đác báo chí có
tường thuật, nhưng phải nghe được người dân nói với
nhau ở hè phố, ở góc chợ, ở khắp mọi nơi, mới thấy
rõ được bức tranh thật của xã hội. Một xã hội mà ta
mơ ước và lý tưởng hóa, lại tồn tại trong hiện thực
như vậy, thì có thể coi là ta xây dựng được một xã hội
tốt đẹp hay chưa?”
Ông nêu câu hỏi: Cuộc
cách mạng Việt Nam đã đem lại được cái gì cho nhân dân
Việt Nam? Rồi ông tự trả lời: Cứ xem xã hội Việt
Nam hiện nay, cuộc sống Việt Nam hiện nay, ai cũng thấy một
nét lớn rất là đau lòng, là “tất cả những gì xấu xa,
tàn bạo, mà cách mạng đã có lúc xóa bỏ và đập tan, thì
nay, chẳng những nó được khôi phục lại hoàn toàn, mà còn
khôi phục mạnh hơn, cao hơn, do những người nhân danh làm
cách mạng!”
Ông cho rằng: Đảng
tự đưa ra điều 4 của Hiến Pháp rồi bắt nhân dân phải
chấp nhận sự lãnh đạo duy nhất của đảng. Trong Hiến
Pháp có những điều khoản nói về quyền dân chủ của dân,
nhưng 3 điều dân chủ căn bản là tự do ngôn luận, tự do
bầu cử, và tự do lập hội, thì bị chôn vùi bởi những
đạo luật rất ư là phản động với những thủ đoạn bỉ
ổi! Với khẩu hiệu “sống theo pháp luật”, nhưng thực
tế thì đảng sống trên pháp luật, chỉ có dân đen mới
sống trong pháp luật, với lại pháp luật thì trái ngược
với Hiến Pháp. Xã hội Việt Nam ngày nay là một xã hội
vô pháp luật, mà thành phần đầu tiên gây ra là lãnh đạo
đảng. Không thể nào chống tham nhũng được, vì lãnh đạo
đảng là độc tài toàn trị, là nguồn gốc của mọi tiêu
cực trong xã hội, dẫn đến tình trạng một xã hội phản
dân chủ, nếu đảng chống tham nhũng cũng là đảng tự chống
đảng sao!
Ông viết tiếp: Từ
lâu nay, đảng cộng sản quan niệm xây dựng chủ nghĩa xã
hội là mang lại hạnh phúc cho nhân dân, vì vậy chống chủ
nghĩa xã hội là chống lại hạnh phúc của nhân dân, và như
thế là phản động. Rồi ông tự nêu câu hỏi: Có thật
là chủ nghĩa xã hội mang hạnh phúc cho nhân dân không? Hiện
thực ở Việt Nam từ năm 1979 về sau, sự nghiệp xây dựng
chủ nghĩa xã hội trên cả nước đã mang lại kết quả như
thế nào? Tại sao đại hội lần thứ 6 đổi mới lại cứu
được nhân dân? Tại sao Liên Xô xây dựng chủ nghĩa xã hội
hơn 70 năm mà không thể đứng vững? Các quốc gia vùng Đông
Âu theo Liên Xô cũng đều thay đổi, phải chăng là nhân dân
các quốc gia đó bất bình với chế độ xã hội chủ nghĩa?
Tại sao chỉ có từ các nước xã hội chủ nghĩa và đặc
biệt là từ Việt Nam, đến hằng mấy triệu người bất
kể hiểm nguy sống chết khi ra đi tìm đường sống ở các
nước khác? Bộ máy tuyên truyền nói là toàn thể nhân dân
đã lựa chọn thể chế xã hội chủ nghĩa, nhưng thực chất
có ai hỏi ý kiến dân đâu mà nói là dân chọn lựa!
- Tiến sĩ Trần Thiện
Tâm. Trong thư đề ngày 1/12/2004, ông nhắc đến ông Trần
Đại Sơn, cựu Đại Tá quân đội cộng sản của ông. Trong
cuộc phỏng vấn của đài Á Châu Tự Do ngày 15/11/2004, ông
Sơn phát biểu: “Việt Nam chúng tôi dưới sự lãnh đạo
của cộng sản thì làm gì có pháp luật. Lệnh của Bộ Chính
Trị muốn bắt ai thì bắt, muốn tha ai thì tha, muốn xử ai
bao nhiêu năm thì ra lệnh cho tòa án xử. Tòa án tại Việt
Nam chúng tôi, không bao giờ xử theo luật mà xử theo lệnh
của lãnh đạo. Lãnh đạo càng cao càng tham nhũng mạnh, làm
gì có người lãnh đạo tử tế. Bây giờ đảng cộng sản
Việt Nam nát lắm rồi, đừng để nó nồng lên mũi không
ai ngửi được”.
Nhắc đến đây, giáo
sư Tâm chợt nhớ đến tiên sinh Hoài Nam Tử có dạy rằng:
Đức ít mà ân sũng nhiều, tài ít mà địa vị cao, công
nhỏ mà bổng lộc lớn, chính là ba đại họa. Những nhà
lãnh đạo cao nhất của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa
Việt Nam chúng ta, có đủ ba cái đại họa này, vì vậy mà
nó trở thành đại họa cho dân tộc Việt Nam là cái kết
quả đương nhiên!
Giáo sư Tâm như tự
trách trong nỗi lòng đắng cay chua xót : “Như vậy là chúng
ta đã xây dựng một xã hội mà mọi giá trị đều bị đảo
lộn: Tốt thành xấu, xấu thành tốt, có công thành tội,
có tội trở thành có công."
Tôi xin hỏi nhỏ ông
Chủ Tịch: “Ông nghĩ gì về nhận thức từ những đồng
chí của ông mà tôi nêu
trên?”
Các ông ấy là những
đảng viên nhiều tuổi đảng hơn ông, là những người có
bằng cấp ngang ông và cao hơn ông, cũng là những cán bộ
hàng lãnh đạo đã cùng ông quyết tâm đánh chiếm “Việt
Nam Cộng Hòa” chúng tôi mà các ông gọi là “giải phóng”.
Bây giờ những đảng viên ấy nhận ra điều sai lầm không
thể tưởng tượng được, thì cuộc đời đã phí vào điều
mà các ông ấy “tưởng đi làm cách mạng hóa ra đã đi
lộn ngược”. Trong nhật ký Rồng Rắn của ông Trần
Độ, sau khi ôn lại chặng đường dài gần hết cuộc đời
mà ông “tưởng là làm cách mạng”, tác giả vừa tự trách
với nỗi đắng cay vô tả: “Vậy là, chính ta lại xây
nên cái mà ta đã đập tan nó ...”.
Xin chào ông Nguyễn Minh
Triết, Chủ Tịch nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt
Nam./.
Houston, 24 tháng 6 năm
2007
Ghi chú:
Những chữ nghiêng
là của cộng sản sử dụng, tôi chỉ lặp lại một cách
thích ứng.