|
(Tặng các bạn Sơn Dương 235)
Từ Bắc Âu sang Cali thăm con
Bất ngờ gặp lại mày giữa Little
Saigon
người đông như hội
Hơn 30 năm rồi mày vẫn nhận ra
tao
Dù bây giờ cả hai thằng đều
già nua quá đỗi
Mày - thằng pilot trực thăng
một thời hào hoa sôi nổi
Giữa mùa hè 1972
đã bốc tao ra từ vùng lửa khói
giặc vây cả tuần trên đỉnh
Ngok Wangk
đèo heo gió thổi
Còn tao - thằng lính bộ binh rẻ
mạt hết thời
Ðầu mùa mưa 1973
dù chưa có lệnh "Mặt Trời"
dám đem cả tiểu đoàn cứu mày
rớt tàu ở tuyến đầu Võ Ðịnh
Nợ nần vừa huề nhau, tao bị
thương
mày bất ngờ nhận lệnh
thuyên chuyển về căn cứ Phan Rang
Chiến cuộc tiếp tục leo thang
Cho đến lúc tan hàng, hai thằng
vẫn chưa kịp
kết tình tri kỷ
Sau 30 năm trên địa hình bao la
nước Mỹ
Không có bản đồ mày vẫn tìm
được
điểm đứng của tao
Ngày xưa, khi bay bỗng trên cao
Mỗi lần tìm tao mày đều xin cho
mày
một "nàng Thúy Kiều áo đỏ" (1)
Sơn Dương ơi, bây giờ Bắc Ðẩu
tao còn nghe mày
năm trên năm - rất rõ
Giọng nói của mày vẫn hào khí
như xưa
Cali, tháng sáu, trời còn mưa
Ngồi trong quán cà phê
Tao cứ ngỡ như ngày nào ở bãi
B15
Hai thằng chờ đến giờ G
Mày đổ quân tao vào Chư Pao, Trung
Nghĩa
Ngồi giữa Kontum hoang tàn khói
lửa
Tao với mày chia nhau từng ngụm
cà phê
Cuộc chiến buồn lê thê
Tao leo núi lội rừng không biết
ngày về
Mày đổ quân, bao vùng, coi bầu
trời như
cái sân trường thời còn đi học
Một thời tung hoành ngang dọc
Có thằng nào nghĩ đến phút cuối
tang thương
Tao vào tù- Mày bay tàu lần cuối
ra đại dương
Ðể 30 năm mất quê, lưu lạc
Giờ ngồi đây, nhắc nhau một
thời trận mạc
Mày tiếc bầu trời của mày
Tao nhớ rừng núi của tao
Ðiểm danh đám bạn bè, ai còn
ai mất
Ðứa ở quê nhà khổ nghèo, thương
tật
Thằng ra đi cũng đủ thứ trần
ai
Ðau đớn thay, những thằng lính
chưa một lần chiến bại
Mà cuối cùng phải đành đập
tàu, bẻ súng
Mày uống đi - Cà phê có đường
sao tao thấy đắng
Giữa Little Saigon tao bỗng nghe tiếng
rừng núi lao xao
Sơn Dương ơi - Tao đang ở hướng
hai giờ
Mày có nhận ra tao
Mày đáp đi - Tao đã cho mày một
"nàng Thúy Kiều aó đỏ" (1)
Phạm Tín An Ninh
(1) Trái khói màu đỏ |